Tự thú xúc động của người mẹ quá kỳ vọng vào con
Có phải mẹ đã buộc con làm như vậy? Liệu mẹ đã đặt lên vai con những kỳ vọng quá lớn này, với vai trò là đứa con đầu lòng?
- Tâm sự thấm thía của bà mẹ từ bỏ Facebook vì muốn làm mẹ tốt hơnMẹ đã nghĩ rất nhiều về cách con nói lời xin lỗi nhanh tới vậy khi con vô tình làm đổ hộp ngũ cốc sáng nay. Và tâm can mẹ như giằng xé. Mẹ đã nói với con rằng không sao đâu, chỉ là vô ý thôi mà. Mẹ đã lau dọn chỗ ngũ cốc đổ rất nhanh. Nhưng việc đó không làm thay đổi thực tế là con đã phải vội vàng nói lời xin lỗi. Có phải mẹ đã buộc con làm như vậy? Liệu mẹ đã đặt lên vai con những kỳ vọng quá lớn này, với vai trò là đứa con đầu lòng?
Mẹ
ngồi đây và nghĩ về việc sẽ ôm con một cái thật chặt vào sáng mai lúc con tỉnh
dậy. Mẹ cố gắng để tốt hơn. Để ngừng kỳ vọng quá nhiều, để ghi nhớ rằng con mới
chỉ là một cô bé 7 tuổi. Nhưng mẹ cũng lại biết rằng, lần đầu tiên khi có gì đó
làm mẹ xao nhãng, mẹ sẽ lại quên những lời tự nhủ này.
Nếu
con lề mề trong việc sửa soạn tới trường vào buổi sáng, mẹ biết mẹ sẽ lại giục
giã con.
Nếu
đuôi tóc con quệt vào đĩa ăn sáng, mẹ sẽ thở dài và nhắc con buộc gọn tóc
lên.
Nếu
con mới ăn được nửa bữa sáng đã chạy tót đi để đọc cuốn sách con thích, mẹ có
thể sẽ nhìn con khó chịu.
Nếu
em trai bé bỏng của con làm điều tương tự? Sẽ không có ánh mắt giận dữ nào – có
thể vẫn có cơn giận, nhưng em con mới chỉ 3 tuổi thôi. Và điều đó không công
bằng. Nếu so sánh thì 7 với 3 đâu có khác biệt gì nhiều. Nhưng con là chị cả và
là người được kỳ vọng nhiều hơn.
Như
vậy thật không công bằng. Mẹ muốn thay đổi và mẹ sẽ cố để thay đổi. Nhưng mẹ
biết đây sẽ là một hành trình dài, dài suốt cả thời thơ ấu của con hoặc thậm chí
cả đời người.
Khi con 3 tuổi, như em trai con bây giờ, mẹ đã kỳ vọng quá nhiều. Con là chị cả, không còn là một em bé nữa. Điều này thật kỳ cục làm sao nhưng đúng là mẹ đã đặt quá nhiều kỳ vọng lên con. Em con cũng thường bỏ dở bữa ăn, thường khăng khăng tự mặc quần áo bất kể lâu la thế nào và luôn muốn có đồ chơi. Mẹ thì cứ nghĩ, em con còn nhỏ, hãy để em làm điều mình thích. Nhưng ở tuổi lên 3, con đâu có được sự cho phép đó. Mẹ đã kỳ vọng con trưởng thành hơn, làm những gì con được bảo và tuân thủ quy tắc đề ra trong nhà. Mẹ đã kỳ vọng quá nhiều.
Khi
con lên 6, bằng tuổi với em gái con bây giờ, con là chị cả - ở trường, đã biết
cách ăn nói lưu loát, có khả năng hiểu mọi lời chỉ dẫn. Khi con không như thế,
mẹ trở nên cáu bẳn. Khi con cảm thấy khó khăn để thích nghi với thay đổi, mẹ lại
không hiểu con. Với em gái con, mẹ chăm sóc tới tận chân răng. Mẹ dự đoán những
thay đổi, mẹ chuẩn bị tâm lý cho em gái con, mẹ khen ngợi em mỗi khi em vượt qua
được một giai đoạn thử thách. Vậy tại sao mẹ lại không biết làm như thế với con?
Đúng là mẹ đã kỳ vọng quá đáng rồi.
Và
mẹ cũng biết rất rõ rằng, khi em gái con 7 tuổi, khi em trai con 7 tuổi, mẹ cũng
sẽ hạ thấp những kỳ vọng của mình. Mẹ sẽ không nhìn hai em như những đứa trẻ
trưởng thành. Mẹ vẫn sẽ xem các con như trẻ con – như bây giờ, vẫn cần học hỏi,
vẫn cần được mẹ cho phép làm điều mà hai em thích. Mẹ cần nhận ra điều đó ngay
từ giờ, chứ không phải 2 hay 5 năm nữa.
Con
mới 7 tuổi và là chị cả trong nhà không có nghĩa là con buộc phải lớn hơn so với
tuổi. Con có thể trưởng thành hơn: bằng cách trông em, giúp mẹ rửa bát, tự chọn
quần áo. Và con vẫn có thể là trẻ con: bằng cách đuổi bắt em con vòng quanh bàn
vào bữa sáng, luôn không để ý tới giờ đi học mà cứ đủng đỉnh như không và để tóc
rớt cả vào thức ăn. Tất nhiên, con có thể như vậy. Con là một cô bé và mẹ cần
ghi nhớ điều đó. Mẹ không cần hạ thấp những kỳ vọng của mình. Con hoàn hảo, hoàn
hảo vì là chính con. Mẹ cần nâng cao những kỳ vọng vào bản thân mẹ và nhớ rằng
vào buổi sáng, hãy ôm con thật chặt hai lần rồi nhẹ nhàng cột tóc lên cao cho
con.
